
Gặp gỡ tác giả
Liên Hoa Thủ
Mỗi bức tranh xuất hiện như một điều đang được hé lộ. Và ý nghĩa của nó không thuộc về người nghệ sĩ, mà thuộc về người nhìn thấy nó.
Tôi sống và làm việc tại Hà Nội, Việt Nam. Trong hơn mười năm qua, tôi dành phần lớn thời gian cho việc thực hành thiền, học hỏi trí tuệ Phật giáo và nghiên cứu về mối liên hệ giữa con người, không gian sống và đời sống nội tâm. Hành trình ấy giúp tôi nhận ra rằng sự hiện diện, sự tĩnh lặng có ảnh hưởng sâu sắc đến cách chúng ta cảm nhận bản thân và thế giới xung quanh. Tôi đã đồng hành cùng nghệ thuật hơn mười lăm năm. Tuy nhiên, tôi chưa bao giờ xem mình là một họa sĩ theo nghĩa thông thường. Hiện nay, các tác phẩm của tôi được thể hiện theo hai hướng. Một số tác phẩm xuất phát từ những giá trị và thông điệp mà tôi mong muốn chia sẻ, như sự tĩnh lặng, tình yêu thương vô điều kiện hay niềm hạnh phúc chân thật... Bên cạnh đó là những tác phẩm được thực hiện riêng cho từng cá nhân, như một cuộc gặp gỡ độc nhất giữa người đặt tranh và nguồn trí tuệ sâu thẳm. Dù ở hình thức nào, tôi hiếm khi bắt đầu bằng một bản phác thảo hay một kế hoạch định sẵn. Tôi không biết trước mình sẽ sử dụng màu sắc nào, bố cục sẽ ra sao hay tác phẩm cuối cùng sẽ mang hình hài gì. Điều duy nhất tôi làm là bước vào trạng thái tĩnh lặng và dành tối đa sự chú tâm cho khoảnh khắc hiện tại. Từ đó, bức tranh dần tự hiển lộ theo cách riêng của nó. Đôi khi nó xuất hiện như một biểu tượng hình học rõ ràng. Đôi khi là một thế giới trừu tượng không thể gọi tên. Có những tác phẩm mà ngay cả khi hoàn thành, tôi vẫn không thể lý giải hết ý nghĩa của chúng. Tôi không cảm thấy mình là người tạo ra tác phẩm, mà chỉ là người khám phá quá trình nó được hiển lộ. Tôi không cố gắng áp đặt một cách diễn giải duy nhất cho bất kỳ bức tranh nào. Mỗi tác phẩm là một không gian mở, nơi người xem có thể gặp gỡ chính mình. Đôi khi đó là cảm giác bình yên. Đôi khi là tình yêu thương. Đôi khi là một ký ức, một giấc mơ, hay một điều gì đó đã luôn hiện diện sâu bên trong nhưng chưa từng được gọi thành lời. Nếu bạn cảm thấy bị thu hút bởi một tác phẩm nào đó, có lẽ đó không hoàn toàn là sự tình cờ. Có thể bức tranh ấy đã chạm đến một phần nào đó trong chính bạn. Bạn có thể nhìn thấy điều mà tôi không thấy. Bạn có thể đặt cho nó một cái tên mà tôi chưa từng nghĩ tới.








